Friday , 18 April 2014

Home » Đọc Truyện » Chuyện Tình Của Cô Nàng Lớp Trưởng Đanh Đá và Chàng (Phần 12)

Chuyện Tình Của Cô Nàng Lớp Trưởng Đanh Đá và Chàng (Phần 12)

Chap: SONG HOÀNG TỬ ĐẠI CHIẾN….

Hôm nay, Thái Thảo lại ở nhà một mình. Mẹ nuôi đã đi qua đại sảnh, dạo này bên ấy bận lắm hay sao ấy.
Cô nhóc vừa vặt vặt cánh hoa oải hương, vừa lầu bầu…
Tại Nguyệt Hàn…
Tại anh ta, mà cô mhóc bị ngất…
Anh ta bế con nhỏ đặt lên giường…
Và thế là nhỏ không đi học một buổi!
Lần này, cô không bị phạt mới là lạ nha!
Đã thế, lúc cô nhóc tỉnh lại, hoàng tử lại tỉnh bơ, đòi con nhỏ phải “đền bù” vì dám nhìn trộm đại thiếu gia…
Thật tức không thể nào chịu nổi! nhóc mà không nghe theo, thì thế nào anh cũng sẽ bảo mẹ nuôi phạt nhóc…

Nhưng, cũng may, hôm nay nhóc đã biết mặt phu nhân, mẹ cậu chủ. Ai ngờ, bà ấy lại chính là bác lao công? Cô nhóc chỉ muốn lăn ra ngất ngay tại chỗ thôi àh!
May, bà chủ có vẻ quý cô nhóc…
Nếu, nhẳng may bị cậu chủ hành hạ, còn có thể đi mách bà chủ…
“sao Thái Thảo ta thông minh quá vậy?”!!!

Đang ngồi cười tự kỉ với suy nghĩ quái đản ấy, chợt, côn Hắc Bảo trên lòng nhóc nhảy phóc xuống ghế, sủa ầm ĩ, lao vụt ra ngoài…
Quả không sai…
Hương hoa hồng thanh cao bay vào phòng, cùng với nó là bước chân kiêu ngạo của hoàng tử…
Con cún dụi dụi vào chân chàng, để chàng bế lên, vuốt vuốt bộ lông nó ngay trước mặt cô chủ của nó…
Thái Thảo lườm dài ngoằng ngoẵng, không mấy thân thiện…
-Có việc gì?
Có lẽ, nhỏ vẫn tức vụ nghỉ học không phép.!
Đúng là nhỏ đanh đá…
Chàng mặc kệ con nhỏ, vuốt vuốt hắc bảo trêu ngươi nhỏ, ngồi xuống ghế đối diện, im lặng….
Cô nhóc khó chịu nhìn thái độ của hoàng tử. Cô nhóc này không thích yên tĩnh quá lâu. Cô ghét yên tĩnh…
Đằng này, nhìn bản mặt thờ ơ châm chọc của chàng, đẹp khó có thể không ghen tị, nàng đã ghét lắm rồi…
-Này! Anh không thấy đến nhà người ta mà ngồi im như tượng thì thật vô duyên àh?
Nhỏ lườm dài, phun ra một câu không có ẩn ý nào ngoài: “đi ra khỏi nhà tôi mau!!!”.
Nghe con nhỏ nói, chàng hơi ngửng lên nhìn, rốt cục bỏ con Hắc Bảo xuống, chậm rãu tiến đến chỗ nhỏ đanh đá…
Con nhỏ dè chừng nhìn…
-Eh! Làm gì vậy? đừng để tôi thét lên nha…
Vô lượng! cô nhóc đanh đá bị nhấc lên, dằn mạnh xuống giường…
Trợn tròn mắt nhìn chàng hoàng tử đang cúi gập người xuống gần mặt mình…
Cô nhóc vung nắm đấm lên. Trong trường hợp này, không nên suy nghĩ nhiều làm gì, nên hành động nhanh thì hơn! Nhất là với tên quái quỷ khó hiểu này…
Trượt!
Hoàng tử nắm chặt tay con nhỏ, cúi sát mặt nhìn cô bé đang căng mắt nhìn đầy kinh ngạc…
Ánh mắt chàng có vẻ không lạnh lùng như mọi ngày…
Có gì đó…không thể tả nổi….
-Ý của Thảo, như vậy mới không vô duyên hả?
dai-chien
Đừng có cố chọc tức một người đàn ông lạ, vì cho dù bạn có đanh đá đến đâu, có mồm năm miệng mười đến đâu, bạn cũng không thể cưỡng lại họ…
Đấy là một bài học!
-Cỏ non, cỏ non!!!
Giọng khàn khàn mang một cung cách khác với Nguyệt Hàn từ ngoài cửa nhà bước vào. Giật mình trong giây lát…
Rồi lại kéo mép lên cười khinh khỉnh…
-Vui vẻ qua nhỉ???
Thái Thảo ngóc cổ lên nhìn hoàng tử Kkhải Khang, kẻ tựa lưng vào bức tường, đang mỉa mai nhìn hai người. tình thế thật khó đỡ…
Thái Thảo dưới giường, Nguyệt Hàn đang kề sát mặt nhỏ, ai mà không hiểu lầm???
Cô nhóc vội đẩy tên đáng nguyền rủa này ra…
-Không…không phải….Thảo…Thảo…Hiểu lầm…Bỏ tôi ra!!!
Cô nhóc tức giận và ngượng ngùng, cố hết sức đẩy chàng hoàng tử đáng ghét đang hại mình mất mặt ra…Cô nhóc cố gắng lắm, mới chui ra khỏi người chàng, kẻ muốn cô nhóc phải tức mà chết!
Bây giờ, Nguyệt Hàn mới buông con bé ra, đứng thẳng lên, kiêu ngạo nhìn Quách hoàng tử:
-Hàn gia có chuông của, không phải để trang trí….
Chàng kia cũng không vừa, thong thả ngồi xuống sofa, đối diện với Kim hoàng tử, nhếch mép khiêu khích:
-Đây đâu phải nhà cậu?
Nhóc thấy hai kẻ kia, cái giọng khan khan nghe phát hoảng, nhưng không hiểu phải làm gì nữa…
-Cỏ non, khách đến nhà, em tính để khách chết khát sao?
Khải Khang lên tiếng, đưa cô nhóc thoát khỏi cảnh đau đầu này…
Cô nhóc xuống bếp pha ba ly cà phê, qua khe của nhỏ, nhóc thấy hai kẻ kia, face to face, không nói không rằng không làm gì cả. im lặng đến phát hoảng…
Không chịu nổi điều ấy, cô nhóc đưa hai ky cà phê cho hai chàng, rồi ôm Hắc Bảo đi “lánh nạn”!
Ra ngoài ghế đu, con nhỏ đanh đá ngồi thu lu ở ngoài đó, hít hương hoa hồng và hắc hương, hoà quyện với hương hoa oải…
Nhóc muốn ngủ…
Và nhóc không từ chối lời mời của “mộng thần”, phiêu du đến cõi tiên ngay! Nhóc con ham ngủ…
Trong khi đó, cảnh bình yên của nhỏ không hề xuất hiện trong căn nhà nhỏ. Sát khí xông lên, sặc sụa…
Hai chàng nhìn nhau, một kẻ cười mỉa, một kẻ khinh khỉnh nhìn…
-Khi nào bắt đầu…
-Tối thứ bảy…
-Phần thưởng cho người thắng…
Chàng hoàng tử họ Kim liếc mắt qua ngoài của, nhìn con nhỏ, ý bảo: “ phần thưởng là con bé ấy…”.
Cái gì nữa đây?
Thái Thảo đường đường là một thiếu nữ tràn đầy tự trọng…
Thế mà lại bị đem ra làm phần thưởng?
May cho 2 chàng, cô bé đang ngủ say, chứkhông, con bé lại khong la hét om sòm, kịch liệt phản đối mới lạ!
Thoả thuận đã xong…
Quách hoàng tử chậm rãi ra ngoài cửa, đến bên con nhỏ đanh đá đang ngủ say bất cần hoàn cảnh….
Ngồi xuống ghế đu, chàng vuốt nhẹ mái đầu đang gục ngủ bên thành ghế của nhỏ…
Cười…
Êm dịu…
-Cỏ non! Thích, có được chiếm đoạt không?
Chap 2: cậu chủ và cô hầu gái…
Con người sinh ra trên đời, mấy ai không biết ghen tị?
Thấy ai đó thông minh xinh đẹp, tài giỏi đáng ngưỡng mộ, thử hỏi, có ai lại không một lần từng trải qua cảm giác đó?
Tất nhiên, cô nàng lớp trưởng cũng không nằm ngoài danh sách những cô nàng bị ghen tị…
Thái Thảo cũng xinh đẹp, cũng thông minh, có thể nói là xuất sắc, điều ấy cũng là một lí do nhỏ đủ dể các nữ sinh khác ghen ghét. Nhưng, điều mà các nữ sinh thực sự ghen tị ở cô, lại là ở chỗ hai chàng hoàng tử đẹp trai mà biết bao cô gái thầm thương trộm nhớ cơ!
Từng ấy lí do, đủ để có một trận “đánh ghen đơn phương” động trời rồi…
Tội nghiệp cô nàng Thái Thảo vẫn vô tư mà không biết chuyện chẳng lành sắp sảy ra với mình….

Sau tiết ba, bao tử của cô nhóc, cũng như bao nhân của 10a2, réo lên, sôi ùng ục rồi…
Đấy là lí do làm cô nhóc vội chạy xuống căng tin mua một chiếc bánh mì rẻ tiền ăn lót dạ….
Coi chừng nha cô bé…
Hiểm hoạ đang đón chờ cô kìa…

Qua cầu thanh nhà A, tốc độ 100km trên giờ của cô nhóc bị giật khựng trở lại…
Mái tóc cô nhóc bị kéo xệch trở về phía sau…
Đau, đau dứt từng mảng da thịt…
Khi nàng loạng choạng đứng dậy, thì đập vào mắt cô, là khoảng chục bà chị, ăn mặc không còn gì để hở hơn, dữ dằn nhìn con nhóc đanh đá…
-Các chị là ai? Sao lại….
“Chátttttttt”!
Một cái tát thật mạnh từ tay bà chị dữ dằn nhất, giáng xuống khuôn mặt trắng trẻo xinh xắn của cô nhóc…
Cô nhóc quay đi ôm mặt, rồi từ từ quay lại nhìn bà chị kia, cảm nhận cái tát nóng rát còn in sâu trên mặt mình….
Hằn học nhìn đầy căm ghét…
“Bốpppppp”!
Một cú đấm mạnh mẽ tiếp tục giáng xuống, nhưng lần này là từ tay cô nhóc…
Đừng có chọc giận vào nbhững kẻ nóng tính.

CÒN TIẾP

Nếu bạn thích bài này, bạn cũng sẽ thích:

Chuyện Tình Của Cô Nàng Lớp Trưởng Đanh Đá và Chàng (Phần 12) Reviewed by on . Chap: SONG HOÀNG TỬ ĐẠI CHIẾN…. Hôm nay, Thái Thảo lại ở nhà một mình. Mẹ nuôi đã đi qua đại sảnh, dạo này bên ấy bận lắm hay sao ấy. Cô nhóc vừa vặt vặt cánh h Chap: SONG HOÀNG TỬ ĐẠI CHIẾN…. Hôm nay, Thái Thảo lại ở nhà một mình. Mẹ nuôi đã đi qua đại sảnh, dạo này bên ấy bận lắm hay sao ấy. Cô nhóc vừa vặt vặt cánh h Rating:
scroll to top